- Hôm nay con bạn thân gởi cho cái note của..Gào . Nó vừa nói vừa chửi mình, trách mắng mình , nó là fan của Gào - Người mà mình vốn xem thường . Tự nhiên mình thấy nó nói đúng quá.
- Mình 21t , chưa làm đc cái vẹo gì , suốt ngày lê la FB , Voz , lương ba cọc ba đồng ko đủ nuôi thân , nợ nần chồng chất - vợ con nheo nhóc. Trong khi đó Gào tầm tuổi mình mà làm đc bao nhiêu thứ. Có thể mọi người nói Gào thành công nhờ cái miệng và .... nhưng cũng ko thể phụ nhận Gào rất biết sử dụng hai thứ này. Trơn tru và hoàn hảo.
- Gào cũng giống mình ở điểm bỏ học giữa chừng và bon chen kiếm tiền. Mình cũng viết lách như nó ( cóc dám nói nó cũng viết như mình ) . Nhưng nó khác mình ở chỗ "nó biết nắm bắt cơ hội , còn mình thì không !"
- Nhiều khi đứng trước bản ngã giữa tiền bạc và cái-gọi-là nghệ thuật chân chính mình thấy phân vân và hoang mang cực độ. Như kiểu một rocker đắn đo giữa việc nhịn ăn để ''die for rock'' hay là chấp nhân lời mời đánh nhạc cho tụ điểm ''hát cho nhau nghe'' với thứ âm nhạc xoàng xĩnh , thảm họa.
- Trước đây ba mình nói '' loại người mà ko đáng tin tưởng và dựa dẫm nhất của con gái chính là những thằng nghệ sĩ nửa mùa long ba long bong, làm việc ảo tưởng , tư duy ảo tưởng , ước mơ ảo tưởng, ko chịu đi theo lề lối và thói thường''. Mình cãi ổng và bỏ đi . Nhưng giờ mình thấy ổng nói đúng quá .Thấm hơn nữa khi chính người mình yêu nói với mình câu này '' Em không còn 16,17 tuổi để yêu một người như anh , em cần một thứ gì đó ổn định , có thể tin tưởng và dựa dẫm , anh thì không''. Và cô ấy yêu một anh nvvp - loại người mà trước đây mình cho rằng nhạt nhẽo và vô vị .
- Ước mơ , cái thứ mà hầu hết khi chúng ta khi càng lớn nó càng teo nhỏ dần. Ví dụ như hồi nhỏ mình ước lớn làm siêu nhân , đoạt giải nobel hay oscar này nọ. Nhưng dậy thì rồi thì chỉ ước đc 1 lần sờ (.)(.)con bé hàng xóm . Đi học cấp 3 thì chỉ ước được đậu đại học , làm sanh viên. Vào đại học thì chỉ mong đc ra trường kịp thời hạn chứ ko còn ham hố cái gọi là học bổng như hồi mới vào. Khi ko đi học nữa thì chỉ mong xin đc việc ổn định chứ ko còn cái ý định làm giám đốc kiếm tiền ''giúp đỡ người nghèo'' .
- Còn cái ý định thông thạo 5 ngoại ngữ và 5 nhạc cụ khi 23 tuổi của mình hồi bé bây giờ nghe thật nực cười và xa vời biết bao nhiêu khi ngay cả tiếng Anh cũng còn bập bõm còn đàn thì mua về cho gián gặm , chuột làm tổ.
- Tự nhiên đang đêm đọc cái này của Gào và xem Leo & U talk show Ploy Ngọc Bích thấy trong người khó chịu . Tắt FB , tắt phim con heo , tinh tế , vnexpress , chuẩn bị viết xong cái note này cũng tắt voz . Mở word ra tiếp tục làm việc và hoàn thành những thứ mà đáng lẽ ra phải xong từ 2 tháng trước.
- Các bạn cũng thế nhé , tuổi trẻ ko gắng sức , già cả phải ngậm ngùi. Câu này thì cổ mộ rồi nhưng mà lúc nào cũng đúng . Bạn nào còn chưa biết tiếng Anh , tiếng Tàu thì mai đi học đi. Bạn nào còn giữ ước mơ học đàn , học vẽ thì mai đi đăng ký ngay đi , trễ lắm rồi đó. Vèo cái mà đến giai đoạn trung niên đấy , đừng để 30 tuổi nhìn lại mà đoái hoài tuổi trẻ , tiếc nuối thanh xuân.
60Không cần quan tâm người khác nói gì, nghĩ gì về mình. Điều quan trọng, chính là bản thân mình. Đã đối xử với người đó ra sao. Là đủ rồi. Đủ cho mọi mối quan hệ.
Đạo lý đơn giản này, sau cùng, cũng đã hiểu được.
2012
Mày ơi tao muốn nói với mày là tao rất hạnh phúc vì thêm 1 năm nữa là bạn mày <3. Yêu mày lắm. :*. Năm mới vui vẻ nhé babe.
1Ma kết - Capricornus (22/12 – 19/1)
Câu nào cũng đúng là sao? :(
1
01062012
Nếu tao ở nhà thì tao muốn đi giữ đầu cho mày. Giống như là nếu mày ở đây thì tao muốn mày đưa tao đi nhổ răng babe ạ T_T
0Water: Đàn bà "Nước lọc" »
Những người đàn bà như họ bị gọi là “nước lọc”. Họ không xấu nhưng không đẹp, không ăn bám cũng chẳng kiếm bộn tiền, không đần độn nhưng chẳng thể gọi là sắc sảo, cắm cúi làm vợ, đẻ con, vật lộn với đủ loại kế hoạch xoay quanh căn bếp, vườn nhà và lũ nhóc.
Khổ nỗi, những người đàn bà “nước lọc” lại hay vớ được các chàng “rượu mạnh”- hay ho, vững chãi và giỏi kiếm tiền. Các chàng đủ khôn ngoan để hiểu rằng cái giống nước lọc ấy tuy nhạt nhưng lành và mát: tưới vào cây - cây tốt, đổ vào gạo - gạo thành cơm, pha trà, uống thuốc đều cần tới cả. Cái giống nước lọc, đựng vào đâu cũng được, dùng gì cũng tiện, lại chẳng phân biệt sang hèn, dễ xin dễ kiếm, dễ dùng, dễ bỏ, không đòi hỏi, cũng chẳng cầu kỳ.
Các chàng cũng hiểu, những nàng thông minh thường khó lường, những nàng tài hoa thường ẩm ương, những cô chân dài thường yêu đồ hiệu- ghét việc nhà, còn những người đàn bà vừa ngoan hiền chịu khó, vừa xinh đẹp quyến rũ, vừa giỏi giang thông minh, vừa nọ…lại vừa kia thì… vô cùng hiếm. Mà đã hiếm, thì khó tìm, và dù đã tìm được, chắc gì có được, dù đã có được, chắc gì giữ được trong tay. Thế nên, các chàng rượu mạnh quyến rũ, mạnh mẽ ấy thường chọn yêu đương và chung sống với một “nước lọc” biết an phận, biết xây tổ và chăm con cho mình.
Khổ nỗi, vẫn biết nước thì tinh khiết, vừa mát lại vừa lành, nhưng mà uống độc vị cả đời thì cũng chán. Thế nên các chàng thi thoảng vẫn lén lút rủ nhau chuyện này chuyện nọ. Nhẹ thì la cà cà phê, chè lá, phởn phơ thì bia hơi, hăng tiết thì vào bar uống cocktail hay về quê chơi quốc lủi. Các chàng nghĩ bụng, mấy bà “nước lọc” có biết thì cũng chỉ sôi lên sùng sục như canh quá lửa rồi lại nguội dần, cùng lắm thì đá đổ bình trà, đập tan hũ mật, hấm chỗ này, hứ chỗ nọ, chứ còn lâu mới dám đụng tới rượu quý của mình. Mà các bà “nước lọc” cũng chẳng có gan “ông ăn chả, bà ăn nem” vì sợ bị tóm và cũng chẳng dám đánh ghen vì sợ “xấu chàng hổ ai”. Các chàng biết là nước đã ở trong chum thì sợ bị san ra vại, đã ở dưới suối thì sợ chảy vào mương; biết là nước có sôi tung tóe thì rồi sẽ nguội, nên họ cứ hết trà lại rượu, hết cà phê lại mật ong.
Chớ có lầm.
Hơn nửa những người bị các chàng rượu mạnh hào hoa và các nàng “cocktail” sành điệu gọi là “nước lọc”, thực ra là vodka loại nặng, hoặc chí ít cũng là quốc lủi mẻ đầu. Họ chọn phận “nước non” chỉ vì một chữ “tình”. Vì họ yêu cái người đàn ông họ lấy, vì họ biết rõ nếu họ cũng sóng sánh lóng lánh như các em “cocktail” xinh đẹp giỏi ỡm ờ, thì ai chăm cha mẹ già, ai nâng niu con dại, ai giữ bếp lửa hồng, ai lên- ai xuống cùng ai; nếu họ cũng bon chen trồi trổ vì tiền vì danh, cũng lồng lộn áo xống với tình nhân, thì ai trồng cây vun luống, ai che nắng, ai hứng mưa.
Các chàng cứ tưởng mấy bà thì chả biết gì về xã hội, chẳng rành gì những trò hoa lá của đàn ông, và chẳng bao giờ dám buông tay thả vỡ những gì mình nâng hứng. Họ không biết, đa phần những người đã có bản lĩnh sống ngoài vòng bon chen thì đều là những người bon chen rất giỏi. Những người đã hết mình gìn giữ hạnh phúc, thì sẽ không bao giờ tiếc nuối khi phải buông tay. Những người đàn bà không màu mè, xanh đỏ, lại thường đằm thắm ấm áp. Họ chọn sống cuộc đời “nước lọc” vì họ biết rõ họ muốn gì và được gì từ đó, chứ không phải vì họ đần đụt hay kém cỏi mà không sống được đời”cocktail”.
Họ quên mất rằng, mỗi lần sôi sùng sục, bắn tung tóe, là một lần nước bị làm đục, bẩn hay biến chất. Nước không còn tinh khiết nữa, mà có vị ngang ngang. Nước không còn mát lành nữa, mà có mùi thạch tín.
Thế nên, muốn “nước lọc” luôn mát lành, thì rượu mạnh ơi, xin đừng sóng sánh!
-FB Diem Quynh Dang-
(Source : waterleo, via cafecuocsong)
6610122011
Lâu lắm mới vào Tumblr-của-bản-thân. Còn tumblr của bạn thân, của chị Lạc Lạc, thì hầu như ngày nào cũng check. Đọc những tumblr ấy làm mình cảm thấy nhẹ nhàng và vui vẻ kì lạ.
Ngoảnh đi ngoảnh lại đã gần 4 tháng qua kể từ ngày quay lại nước Pháp. Tại sao lại nhanh được như thế? Mình luôn cảm giác thời gian là không đủ và càng ngày càng gấp gáp, chẳng mấy chốc là quay về Việt Nam rồi :).
“Trong gia đình em yêu nhất là chị em. Chị em tên là Lan Hương. Chị em năm nay 20 tuổi. Chị rất xinh đẹp. Hàng ngày chị đều chỉ em học bài và ru em ngủ. Mỗi khi em ốm, chị chăm em từng ly từng tí.”
Văn học sinh lớp 2 được cô giáo dạy mẫu. Chi tả chị, chọn chị là người mà em yêu nhất, nhưng mẫu cô ra không giống với chị rồi. Chị được mấy ngày chăm em hả Chi? Nhớ Chi Còi của chị, nhớ lắm cái đứa xấu hổ hét lên không cho mẹ đọc văn tả chị, nhớ cái đứa gào khóc to nhất khi chị rời sân bay. Đứa em luôn nghe lời chị và luôn đòi ngủ cùng chị chứ không thèm ngủ cùng bố mẹ. Chị chỉ muốn ôm em ngay bây giờ thôi.

Gia đình tuyệt vời là như thế này đấy :). Có một người bố, có thể không bao giờ nói chuyện giữa bố và con, không bao giờ khuyên nhủ, nhưng luôn làm những thứ hết sức có thể dành cho con, có người mẹ tuy hay mắng con và hay gò ép, nhưng nấu ăn ngon và dễ khóc, có 2 đứa em luôn nghe lời mà yêu mình.
Bản thân mình thật hạnh phúc. Tao thỉnh thoảng lên cơn hay nghĩ là mình thật may mắn khi có người bạn thân như mày, gái ạ. Khi mà càng lớn càng thấy những con người xung quanh luôn làm mình sợ và thận trọng, thì luôn có ít nhất một người ngòai gia đình mình ra, ở đó yêu thương mình. Dù chúng ta sẽ ngày càng bận rộn, và có cuộc sống càng ngày càng riêng rẽ và không liên quan đến nhau, tao vẫn sẽ luôn nghe mày kể lể, và luôn luôn kể lể với mày. Và luôn ở đó, dù là một dòng tin, hay một cái mess, cũng luôn khiến tao cảm thấy ấm áp và nhẹ nhàng.
1
<3 Gái. Đọc câu này xong nghĩ ngay đến mày :))
(via yanilavigne)
21764Lạc Cầm.: Lời tạm biệt chưa bao giờ là dễ dàng. Ta sẽ khóc khi nhìn bóng họ... »
Lời tạm biệt chưa bao giờ là dễ dàng. Ta sẽ khóc khi nhìn bóng họ khuất xa, viết những bức thư đặc kín chữ để trút đi tâm sự hằng ngày, cố né tránh những con đường và kí ức gợi cho ta về họ, ta đinh ninh rằng mình không thể sống thiếu họ và hẳn là sẽ phải khổ sở nhiều lắm.
Ai ai khi xa nhau mà không đau khổ nghĩ rằng, mình sẽ không bao giờ có thể yêu như thế nữa. Anh thấy đó. Đúng mà phải không? Trên đời này có hàng trăm hàng vạn kiểu tình yêu. Chỉ là tình yêu đó, dành cho con người đó, vào thời gian đó, sẽ không bao giờ lặp lại được nữa. Là độc tôn, là duy nhất. Là đã yêu, và luôn yêu. Ít nhất là trong quá khứ.
Người ta có thể yêu một người với nhiều cách. Nhưng không ai yêu một cách với nhiều người. Nhưng em đứng trước anh ngày hôm nay, dù nhiều tổn thương nhưng chưa bao giờ cảm thấy hối tiếc. Vì ngần ấy cơ hội cho anh, cho tình cảm của chúng ta. Em nghĩ rằng đã đủ.
Em cho rằng người ta sẽ không thể tưởng tượng nổi mình đã nhớ một người nhiều đến vậy, cho đến ngày gặp lại họ. Cũng vậy, chẳng ai ngờ rằng mình mạnh mẽ đến thế nào, cho đến khi buộc phải đứng vững trên đôi chân của mình.
Rõ ràng là theo thời gian thì cái gì cũng có thể chịu đựng được hết. Thế nên, tự hào mà nói, em hoàn toàn có thể sống hạnh phúc mà không cần đến anh.
(Source : miendu)
28
1613